Đại dịch Coronavirus là nỗi lo không của riêng ai. So với hàng chục ngàn người không may qua đời, hàng trăm ngàn người đang nằm trên giường bệnh hoặc chịu cách ly, thì những tổn-thất của bọn mình chỉ như muối đổ bể. Mình viết ra không phải để than vãn, mà chỉ muốn ghi lại chút cảm xúc, sau vài giây phút hiếm hoi ngồi tĩnh lại.

ps1: mình tính chụp hình chú nhưng chú ngại, nên thôi, các bạn lại nhìn vẻ mặt xấu xí của mình ha

Đây là tấm hình chụp ngày hôm nay, lúc 11:24 sáng, ngay khi tiệm bọn mình vừa đi xong chuyến hàng (hi vọng không phải là) cuối cùng. Mình mở tiệm vào, chú thấy mình cười rất tươi, và bảo: “trời, sáng giờ mới thấy người tới, tưởng khách, té ra là ông chủ”. Chú là nhân viên tuyệt vời nhất mà bọn mình may mắn có được. Chú năm nay đã tới tuổi nghỉ hưu, nhưng vẫn gắng làm công việc đóng hàng nặng nhọc, và không hề than vãn. Hôm nay, không biết có phải vì ảnh hưởng bởi quang cảnh chung quanh tiệm hàng đi rồi nên trống lốc hay không, mà lần đầu tiên mình thấy chú gầy hẳn đi, và thấy quanh hai mai tóc chú đã bạc nhiều… Điều này khác hẳn ấn tượng đó giờ vốn có trong mình ở chú – người mà một mình cũng đủ để lo vài tấn hàng như chơi. Coronavirus ảnh hưởng đến tiệm mình. Như mọi doanh nghiệp khác. Dù chẳng đặng đừng, bọn mình cũng phải thông báo đến chú là chú thông cảm, chú giảm bớt giờ làm giúp bọn con nhé. Hãng máy bay hiện tại giá tăng như phi mã, nhưng bọn con không tiện tăng giá khách, thôi đành cắt giảm mọi chi phí đến mức tối đa. Chú nói ừ, chú hiểu…

Bọn mình vốn dĩ không đi hàng thứ 4, nhưng tuần này là hoạt động hôm nay biết chuyện hôm nay. Ở Philadelphia và New York, tổng cộng 5 đại lý của bọn mình đã phải đóng cửa vì thành phố ra lệnh. Đâu đó trong chợ, trên các diễn đàn… người dân đang bàn luận từng ngày về khả năng thành phố Houston cũng sẽ tiến hành đóng cửa tất cả business (vài hôm trước đã đóng nhà hàng, quán bar). Hôm qua, lực lượng vệ binh quốc gia đã được triển khai ở Houston, bắt đầu thấy từng đoàn xe tank thiết giáp nối đuôi nhau. Vì thế, bọn mình quyết định gom hết hàng để đi giúp khách, kẻo bị đóng cửa lúc nào cũng không biết được.Mình từng nói: may mắn nhất khi mở business HaiTrung Shipping này, không phải là vì kiếm được tiền (bọn mình làm ăn ngo như bù, tiền tổn thất ban đầu phải ném vào tới giờ chưa bù lỗ được 😞 hic), mà là những mối quan hệ gầy dựng được từ công việc. Đó là những khách hàng cảm thông ủng hộ, những chiến hữu dù thỉnh thoảng chửi nhau um sùm nhưng vẫn đồng tâm để cùng phát triển… Đó còn là những nhân viên, những người anh, người chú, người bạn đồng hành, đã bỏ công sức giúp đỡ bọn mình.

Có thể ngày mai, hay tuần sau, khi dịch diễn biến phức tạp, HaiTrung Shipping sẽ phải đóng cửa tạm. Nhưng giờ phút nào còn có thể, bọn mình còn quyết lo cho hàng của khách chu đáo, lo cho nhân viên có công ăn, việc làm ổn định. Coronavirus, nó có thể huỷ hoại cả một nền kinh tế, có thể làm điêu đứng hàng bao doanh nghiệp, nhưng không thể chạm vào thứ tình-cảm và quyết tâm đó.